Wednesday, May 28, 2008
Cách gây lại sữa cho mẹ
Kinh nghiệm bản thân của em: 1 tuần sau khi sinh sữa mới xuống, 2 tháng giảm sữa trầm trọng do uống thuốc, 6 tháng lại giảm sữa lần nữa vì stress. Thế mà lần nào cố gắng rồi cũng tràn trề :)
1. Nghỉ ngơi dưỡng sức càng nhiều càng tốt, lúc nào nằm được là nằm, bé đòi bế thì cho bé nằm lên bụng mẹ (bé càng thích). Ăn các thức ăn lợi sữa. Cho bé bú nhiều để kích thích sữa về. (Mấy cái này ai cũng biết nhưng mà vẫn phải viết cho hết nhẽ :P)
2. Dùng máy hút sữa loại tốt (Medela) để vắt sữa khoảng 3 tiếng 1 lần. Ít nhất cũng phải vắt 4-5 lần một ngày ngoài những lần cho bé bú. Thời gian biểu vắt của em là: 9:00, 1:00, 5:00, 9:00, 1:00. Nếu đi làm thì mẹ cũng nên chịu khó mang máy hút sữa theo, mỗi lần hút chỉ cần 7-10 phút thôi, dùng tay vắt cùng cho nhanh.
3. Chú ý là vắt nhiều như vậy khoảng sau 1-2 tuần sẽ cảm thấy đau, nên bôi loại kem đặc trị (Earth Mama Angle Baby Natural Nipple Butter) từ sớm và thường xuyên. Giảm tốc độ hút chân không của máy cho đỡ đau. Nếu vẫn đau quá có thể dùng nipple shield (chả biết dịch thế nào) khi cho bú.
4. Uống thật nhiều nước, nước lã cũng được :P Nhưng đương nhiên là uống nước gì để sữa mẹ nhiều dinh dưỡng hơn, nước rau, nước canh, nước ngô luộc, sữa, cam... À, có thêm cả trà lợi sữa cho mẹ (Organic Mother's Milk Tea) và fenugreek nữa. Em chẳng đếm xem tổng cộng 1 ngày bao nhiêu lít nước nhưng nói chung là như một con thuồng luồng.
5. Kiên trì :) Khoảng gần 2 tuần sau em mới thấy có kết quả.
Tiến trình của em như thế này:
* 5 ngày đầu: mỗi lần vắt ít thì được 50ml, nhiều thì được 100ml
* 5 ngày tiếp: 100ml-170ml
* 11 ngày trở đi: 200ml-300ml
* Bây giờ một ngày trừ lúc cho bú buổi đêm em chỉ vắt có 3 lần thôi (tại vì vẫn còn đau, lại không chịu bôi kem ngay từ đầu). Nhưng thấy lại được cái cảm giác căng sữa, cho bé bú một bên, bên kia sữa tràn ra, cũng bõ cái công mình :)
Tuesday, May 27, 2008
Tập cho trẻ đi vệ sinh
Khi nào nên bắt đầu?Đừng buộc trẻ học cách tự đi vệ sinh cho đến khi cả bạn và con cùng sẵn sàng.
Bạn sẵn sàng cho việc này khi bạn có thể sắp xếp thời gian và bỏ công hàng ngày cho việc khuyến khích trẻ đi vệ sinh một mình trong 1 khoảng thời gian ít nhất là 3 tháng.
Con trẻ sẵn sàng khi bé có thể báo cho bạn khi nào tả ướt hay khi trẻ có thể nói với bạn lúc trẻ muốn đi vệ sinh. Việc này thường xảy ra trong khoảng 18-24 tháng tuổi. Tuy nhiên, không có gì bất thường nếu bé vẫn xài tả giấy mãi đến 2 tuổi rưởi hay 3 tuổi.
Phải chuẩn bị cho trẻ ra sao?
Cho phép trẻ vào cùng với bạn khi bạn vào nhà vệ sinh và khiến trẻ cảm thấy thoải mái khi ở trong nhà vệ sinh (việc dọa nạt trẻ về nhà vệ sinh như một nơi hôi hám, tối tăm là cấm kị) . Cho phép trẻ quan sát việc đi tiểu và đi cầu trong nhà vệ sinh. Hãy để cho trẻ được táy máy với nút xả nước ở bồn vệ sinh.
Trước khi dạy trẻ việc đi vệ sinh, bạn có thể bắt đầu bằng việc đặt 1 cái bô ở những chổ sinh hoạt và chơi thông thường để trẻ có cơ hội làm quen với cái bô. Nếu nhà bạn có nhiều tầng, nên đặt bô ở mỗi tầng. Cho phép trẻ quan sát, đụng chạm và quen dần với cái bô.
Hãy nói cho bé biết cái bô là của bé. Cho phép trẻ ngồi ướm lên bô khi vẫn mặc nguyên quần áo như thể đó là 1 cái ghế bình thường vậy. Cho phép trẻ đứng dậy, rời bỏ cái bô bất kỳ lúc nào bé muốn. Đừng buộc trẻ phải ngồi ở bô.
Sau khi bé đã cảm thấy quen thuộc với cái bô và thoải mái ngồi lên bô khi vẫn còn nguyên quần áo, bạn hãy thử tập cho bé ngồi bô mà không mặc quần và tả. Bạn hãy tập dần cho đến khi bé tỏ ra thoải mái khi ngồi bô mà không mặc quần và tả.
Bước kế tiếp là chỉ cho trẻ mục đích sử dụng của cái bô. Hãy bỏ phân từ tả dơ vào trong bô. Cho phép trẻ quan sát khi bạn đổ phân từ bô vào bồn cầu. Hãy để trẻ gạt nước dội cầu và quan sát phân bị cuốn trôi xuống hầm cầu.
Làm cách nào dạy trẻ dùng nhà vệ sinh và bồn cầu
Sau khi trẻ đã cảm thấy thoải mái với việc dội cầu và ngồi bô, đó là lúc bạn có thể bắt đầu dạy trẻ đi vào nhà vệ sinh. Hãy cho trẻ mặc quần rộng, dể kéo lên kéo xuống.
Hãy đặt trẻ vào bô bất kỳ lúc nào trẻ muốn vào nhà vệ sinh. Biểu hiện của trẻ sẽ cho bạn biết lúc nào trẻ muốn đi tiểu, khi nào trẻ muốn đi cầu. Trẻ sẽ ngừng ngay mọi hoạt động trẻ đang tham gia khi trẻ muốn đi vệ sinh.
Hầu hết trẻ em đều đi cầi mỗi ngày 1 lần, thường là trong vòng 1 giờ sau khi ăn. Hầu hết trẻ thường đi tiểu trong vòng 1 tiếng sau khi uống nhiều nước.
Ngoài việc quan sát các dấu hiệu để biết khi nào trẻ muốn đi vệ sinh, bạn cũng cần tập cho trẻ ngồi vào bô theo 1 thời gian biểu nhất định. Bạn có thể cho trẻ ngồi bô cách quảng khoảng từ 1 tiếng rưởi đến 2 tiếng đồng hồ mỗi lần.
Hãy ở bên cạnh trẻ khi trẻ ngồi bô. Đọc sách hoặc trò chuyện với bé có thể giúp bé bớt căng thẳng. Hãy khen bé khi bé đi vệ sinh vào bô nhưng đừng tỏ ra thất vọng nếu bé vẫn còn đi vệ sinh vào tả giấy. Hãy kiên nhẫn với trẻ.
Một khi trẻ đã học sử dụng bô, trẻ có thể bắt đầu dùng ghế kê dành cho trẻ em đặt trực tiếp vào bồn cầu.
Mất bao lâu để dạy trẻ đi vệ sinh?
Quá trình này có thể kéo dài đến 3 tháng. Bạn cần phải kiên nhẫn và tỏ ra ủng hộ trẻ. Đừng trừng phạt trẻ khi trẻ lỡ đi vệ sinh vào tả giấy hoặc làm dinh quần áo.
Nếu sau 3 tháng, trẻ vẫn chưa học được tự đi vệ sinh, hãy tư vấn với bác sĩ. Lý do rõ ràng nhất khi trẻ chưa học đi vệ sinh vào bô được là vì trẻ chưa được chuẩn bị sẵn sàng để học đi vệ sinh.
Lại Tú Quỳnh dịch
Monday, May 26, 2008
Để thông điệp của bạn được trẻ lắng nghe
Sau đây là một số mẹo cần lưu ý:
1. Kiểm tra xem khi bạn nói trẻ có nghe được rõ và đầy đủ những gì bạn muốn nói hay không. Bạn phải bảo đảm rằng trẻ hoàn toàn không bị phân tâm khi bạn yêu cầu hay đưa ra một hướng dẫn gì. La toáng lên từ phòng kế bên không phải là cách đối thoại đúng, bằng cách này không chỉ khiến bạn dễ dàng bị trẻ làm lơ mà còn làm cho trẻ bớt tôn trọng bạn. Chính bạn đã tước bỏ vai trò tin cậy của trẻ dành cho bạn bằng cách hét toáng lên ra lệnh cho trẻ từ phòng này sang phòng khác.
2. Nhìn thẳng vào mắt trẻ khi nói. Hãy tập thói quen nhìn sâu vào mắt trẻ trước khi bạn bắt đầu nói với trẻ một vấn đề quan trọng. Trẻ sẽ khó có thể cải bướng, làm lơ hay bảo rằng chúng không nghe những gì bạn nói nếu bạn duy trì việc nhìn vào mắt trẻ suốt buổi nói chuyện. Bằng cách này, bạn có thể dễ dàng nắm bắt những tín hiệu do dự, bất cần phản hồi từ trẻ (ví dụ như thầy trẻ cứ liếc ngang liếc dọc bồn chồn khi nghe bạn nói thì không phải là một tín hiệu tốt rồi).
3. Giữ cho thông điệp của bạn đơn giản và vào thẳng vấn đề. Nếu con của bạn còn bé và thông điệp của bạn phức tạp thì chắc chắn trẻ khó có thể nắm được những ý quan trọng. Hãy yêu cầu trẻ tóm tắt lại những gì bạn muốn nói. Nếu trẻ thiếu vài chi tiết quan trọng, bạn sẽ biết phải lặp lại ở đâu.
4. Bỏ thói quen biến những câu ra lệnh thành câu hỏi. Bạn đã mặc nhiên tước mất cái uy làm cha mẹ của mình khi thêm vào “như vậy được không con?” hay “nha con?” vào cuối những mệnh lệnh đưa ra cho trẻ. Bằng cách này, bạn biến những mệnh lệnh thành câu hỏi. Nếu bạn nói với trẻ rằng “Đi ngủ nha con?” bạn tự nhiên hỏi ý kiến trẻ trong việc đưa trẻ đi ngủ!
5. Cẩn thận cái bẫy “tại sao”. Không có gì sai trong việc giải thích ngắn gọn cho trẻ khi bạn đưa ra những quyết định trong việc cho phép trẻ làm việc này hay việc khác. Tuy nhiên, khi bạn bị trẻ dẫn dắt vào những cách giải thích lòng vòng thì cũng là lúc bạn mất cảnh giác trong việc nghĩ xem trẻ có động cơ gì đằng sau những câu hỏi này.
Khi trẻ cứ hỏi bạn tới tấp lý do tại sao không cho phép bọn trẻ đến dự sinh nhật và ngủ lại đêm, chính là lúc trẻ hi vọng tìm ra một lỗi trong cách lý luận của bạn và buộc bạn phải chấp nhận yêu cầu của trẻ. Vâng, thưa các bậc cha mẹ đáng quí, quá nhiều thông tin không phải lúc nào cũng tốt đâu
6. Lưu ý đến ngôn ngữ hành vi của bạn. Hãy bảo đảm rằng ngôn ngữ cơ thể của bạn khẳng định thêm thông điệp của bạn thay vì phản bội bạn. Nếu bạn tỏ vẻ áy náy thay vì tự tin trong một quyết định nào đó đối với trẻ, bạn có nhiều khả năng đang tự đánh mất “cái uy” trong việc làm cha mẹ của mình và mở cửa luôn tuồn cho những căng thẳng hỗn hào xảy ra.
7. Hãy tỏ ra tôn trọng và lịch sự đối với trẻ. Đừng phạm sai lầm bằng cách dùng giọng điệu nạt nộ với hi vọng rằng bằng cách này bạn sẽ tỏ ra có uy hơn và ngăn ngừa những căng thẳng có thể xảy ra. Không chỉ việc tôn trọng và lịch sự đối với trẻ làm bạn thêm điểm trong mắt trẻ mà còn khiến bạn trở thành hình mẫu cho trẻ noi theo.
8. Viết những lưu ý ngắn hay dùng hình ảnh để đối thoại những thông điệp nhắc nhở quan trọng. Nếu con bạn than rằng bạn suốt ngày càm ràm và ca cẩm về một việc nào đó, bạn có thể chuyển sang sử dụng những lưu ý, lên danh sách các việc phải làm hay hình ảnh (cho những trẻ còn quá nhỏ để đọc) để nhắc nhở trẻ những nhiệm vụ quan trọng phải làm theo.
Chẳng hạn như, bạn “luôn” phải nhắc trẻ đem quần áo dơ để vào rổ thay vì vứt bừa trong phòng tắm, tại sao bạn không thử dán một lưu ý ngay trong phòng tắm thay vì cứ theo dõi và ca cẩm về điều này. Bằng cách này, không chỉ bạn giúp trẻ thoát khỏi cảnh nghe bạn ca cẩm mà chính bạn cũng không cần phải nói đi nói lại hoài.
9. Đưa ra những qui định chung trong gia đình. Nếu vẫn còn nhiều bất đồng về những qui định chung trong nhà, hãy viết ra những qui định này và dán ở đâu đó mà cả nhà đều thấy - như trước cửa tủ lạnh. Đây là cách giảm thiểu việc phải nhắc đi nhắc lại những qui định chung, một việc thường gây bực bội cho cả nhà.
10. Từ chối việc quát tháo và cãi tay đôi với trẻ. Nếu con bạn bắt đầu la lối với bạn vì chúng phật ý, trả lời bằng cách giữ bình tĩnh, giọng nói trầm. Cách này có thể khiến trẻ lấy lại tự chủ. Nếu trẻ tiếp tục la lối, hãy cho trẻ biết rằng bạn không thích tiếp tục cuộc nói chuyện chừng nào mà trẻ còn la lối om sòm như vậy và bạn không nói chuyện với trẻ nữa cho đến khi nào trẻ lấy lại được tự chủ.
Để làm bạn cùng con
Bí quyết ở đây là tìm ra được thời điểm và nơi chốn phù hợp nhất cho bạn và con cho dù là khi bạn tắm cho trẻ hay khi hai mẹ con xếp quần áo.
Bạn còn phải bảo đảm rằng mình không phạm phải những lỗi thường gặp khi trò chuyện cùng con như sau:
• Giả bộ lắng nghe trẻ trong khi bạn thật ra đang lu bu làm việc khác: cuộc sống đầy những phân tâm nhưng trẻ xứng đáng được bạn quan tâm. Nếu như bạn không thể dành cho bé gái 10 tuổi của mình thời gian bé đáng có, hãy cho bé biết rằng bạn đang bận rộn. Bé có thể buồn bực lúc đó nhưng sẽ ít thất vọng hơn khi bạn giả bộ lắng nghe trong khi cứ đi lại trong nhà với hàng núi việc. Khi bạn chọn giải pháp này, có một lưu ý nhỏ: nên gợi ý về cuộc trò chuyện mẹ con vào lúc khác trong ngày. Nếu bạn bỏ lỡ cơ hội lúc đó, bạn có thể khiến trẻ nghĩ rằng việc trò chuyện cùng trẻ kém quan trọng hơn trong ưu tiên của bạn.
• Ngắt lời trẻ trước khi trẻ nói xong: Chắc chắn bạn từng có những người bạn phạm lỗi này - ngắt lời bạn trước khi bạn nói xong. Tất cả những gì họ quan tâm là khiến bạn ngừng nói. Vì vậy, xin đừng áp đặt lên con. Làm vậy có khi sẽ khiến trẻ thôi nói chuyện với bạn.
• Đi đến kết luận trước khi bạn có đủ dữ kiện: Khi trẻ báo với bạn về vết xước trên chiếc xe cáu cạnh của bạn, thể nào bạn cũng ngay lập tức kết luận sai rằng chính trẻ gây nên vết xước đó. Việc tốt duy nhất mà bạn có thể làm là tỏ ra ăn năn và xin lỗi trẻ.
• Không hiểu được những điều trẻ không nói ra: Có khi trẻ không bao giờ nói hết những "cái quan trọng" trong câu chuyện với bạn. Nếu trẻ làm lơ những chi tiết quan trọng, không trả lời câu hỏi hay trẻ có vẻ giấu diếm gì đó... Chính là những tín hiệu mà bạn phải ngay lập tức ngừng lặt rau mà dành hết tâm trí để nghe trẻ nói .
• Nổi giận với trẻ vì bạn không thích những gì trẻ nói: Một cách dễ dàng để đóng sập cánh cửa trò chuyện giữa cha mẹ và con là nổi giận với trẻ chỉ vì bạn không ưa những gì trẻ kể. Có thể là bé chỉ dông dài rằng cô giáo bất công, và bé ghét trường học.... Bạn nên thông cảm cảm giác của bé và chờ đến khi bé bình tĩnh lại và đưa ra những giải pháp của chính mình.
• Không tỏ ra tôn trọng những việc có vẻ to tát với trẻ nhưng thật vặt vãnh với bạn: "Chúng ta chóng quên quá, trong thế giới người lớn với những nỗi lo về cơm áo gạo tiền. Những vấn đề của con trẻ cũng quan trọng với trẻ như những vấn đề của ta đối với ta vậy" Catherine, bà mẹ 33 tuổi với 4 con nhận xét.
• Hỏi quá nhiều câu hỏi không đâu vào đâu mà hỏi không đủ: Nếu bạn đưa ra một loạt câu hỏi nhằm khiến trẻ "diễn lại" những việc đã xảy ra thì có vẻ như là bạn sa đà trong điều tra rồi. Bạn có thể xây dựng một cuộc đối thoại với ít câu hỏi hơn, hay đơn giản chỉ là:" Rồi sao nữa con".
Thách thức ở chỗ bạn biết lúc nào thì im lặng và lúc nào nên nói. Đây là trò chơi không dể chút nào vì trò này có khuynh hướng thay đổi khi trẻ lớn lên. (Với thiếu niên, có một vài câu hỏi có thể khiến trẻ im luôn nhưng với trẻ nhỏ thì bạn phải hỏi tới - Lillian, bà mẹ 39 tuổi với 3 con giải thích).
• Đưa ra những lời khuyên vô chừng: Bạn có thể tha thiết muốn đưa ra những lời khuyên cho trẻ khi trẻ diễn giải những khó khăn mà nó đối diện ở trường và ở nhà. Tuy nhiên, tốt nhất là bạn nên gác những lời khuyên đó lại trừ khi trẻ yêu cầu. Bạn cần phải khuyến khích trẻ tự nghĩ ra, cần tạo cơ hội để trẻ tự giải quyết vấn đề. Bạn đã lấy mất cơ hội này nếu bạn vội vã đưa ra những lời khuyên thay vì lắng nghe.
• Lên lớp giáo điều con trẻ: Bạn nhớ lại coi bạn đã không còn lắng nghe như thế nào khi cha mẹ bạn chuyển sang "chế độ" lên lớp? Vậy cho nên, thay vì khiến con bạn cũng phải luyện để làm lơ, sao bạn lại không bỏ đi những "bài giảng" nặng nề và đưa ra những luận điểm thật bình tĩnh, súc tích và đừng mang âm hưởng à à của "tiến sĩ gây mê".
Khi trẻ cãi tay đôi
- Trẻ sẵn sàng cãi tay đôi với bạn và cướp lời bạn mỗi khi bạn yêu cầu trẻ làm điều gì
- Hãy hiểu rằng việc cải tay đôi chình là cách để trẻ tìm kiếm sự quan tâm và tìm kiếm quyền được thể hiện và tôn trọng. Trẻ đang cố chứng tỏ với bạn hay mọi người xung quanh rằng trẻ có quyền hơn bạn
- Hãy cố gắng đừng phản ứng thái quá khi trẻ cãi tay đôi. Hãy nhớ rằng nếu bạn mất bình tĩnh thì phần thắng sẽ vào tay trẻ.
- Từ chối tiếp tục đối thoại với trẻ khi trẻ cãi tay đôi. Hãy cho trẻ biết rằng bạn sẽ không tiếp tục nói đến khi nào trẻ thôi không cãi chày cãi cối.
- Hãy chọn lựa hình phạt thích đáng. Tối thiểu là trẻ sẽ không được làm một việc gì mà trẻ đang cố cãi với bạn để dành được.
- Hãy dạy cho trẻ hiểu rằng trẻ không cần thiết cứ tuôn ra ào ào bất cứ ý nghĩ nào chợt đến trong đầu khi đối thoại. Tự kiểm soát lời nói là một kỹ năng quan trọng khi trẻ giao tiếp trong xã hội. Nói cách khác, không có gì xấu nếu trẻ nghĩ rằng mẹ hành động kỳ cục như một bà phù thủy nhưng việc trẻ nói ra ào ào thì không tốt chút nào.
- Để ý những chương trình truyền hình và các trò chơi điện tử. Có vài phương tiện giải trí cổ vũ cho việc cãi tay đôi và biến điều đó thành những chi tiết gây cười hơn là cho đó là hành động xấu và kém lễ độ.
Theo Tuổi trẻ
Khi trẻ “gay go” với bạn
- Trẻ lúc nào cũng tỏ ra muốn gây hấn, “dằn mâm xáng chén” trước mặt bạn. Trẻ không nói ra nhưng cách trẻ hành xử luôn ở trạng thái đối nghịch với mọi người lớn trong nhà.
Cách giải quyết:
- Hãy nói rõ với trẻ rằng thái độ của nó là không thể chấp nhận. Nếu trẻ cải lại rằng nó đâu có “nói” gì hỗn hào đâu, bạn hãy nhắc cho trẻ nhớ rằng nhiều lúc hành động nói rõ ràng hơn cả chính lời nói.
- Hãy nhận thấy rằng thái độ gay go của trẻ chính là một cách để trẻ tìm kiếm sự quan tâm và tìm kiếm quyền được thể hiện và tôn trọng.
- Hãy cố gắng hạn chế việc làm thái quá vấn đề lên- nhiều khi nói thì dễ hơn làm rất nhiều. Nếu trẻ có ý chọc tức bạn và bạn nồi giận lên thì rõ ràng bạn đã thua trẻ rồi.
- Từ chối làm việc hay đối thoại với trẻ khi trẻ tỏ ra không tôn trọng và hỗn hào. Hãy cho trẻ biết rằng bạn sẽ không đối thoại với trẻ cho đến khi nào trẻ kiểm soát được hành vi của nó.
- Để ý những chương trình tivi trẻ xem và những trò chơi điện tử trẻ chơi. Có vài phương tiện giải trí cổ vũ cho những hành động hỗn hào và biến điều đó thành những chi tiết gây cười hơn là cho đó là hành động xấu và kém lễ độ. Nếu trẻ từng là nạn nhân của những trò bắt nạt và chèn ép, trẻ sẽ hiểu rõ ràng hơn ai hết thái độ gây hấn và hỗn hào thì không tốt chút nào.
Theo Tuổi trẻ