Showing posts with label truyện cổ tích. Show all posts
Showing posts with label truyện cổ tích. Show all posts

Friday, July 29, 2011

Kể chuyện Cô Bé Lọ Lem

Có một lần hai mẹ con nhà tớ đi trên đường hát nghêu ngao, mẹ khoe khoang với con là mẹ biết hát bài cô bé Lọ Lem, thế là đương nhiên là được yêu cầu thể hiện luôn.  Ai ngờ được 2 đoạn thì tắc tị, mới phát hiện ra là mình chỉ biết có chừng đó, đành phải dùng kế hoãn binh với con là để mẹ đi tìm lời rồi hát nốt nhé.  Con nhớ dai cứ nhắc đi nhắc lại.  Mẹ lên internet tìm lời bài hát, đọc xong tí thì ngất (ai không tin cứ thử đi tìm hehe).  Mà đã trót hứa với con rồi nên đành phải ngồi nghĩ thơ con cóc để ghép thành bài hát Lọ Lem.  Bây giờ chia sẻ cho các bạn nào thích công chúa hoàng tử.  Nhưng báo trước là đây thật là thơ con cóc không có vần điệu gì hết cả nhé :)   Bài này hát theo nhạc bài “Năm ngón tay ngoan” (xòe bàn tay đếm ngón tay…)

Rằng ngày xưa rất rất xưa
Một cô bé tên là Lọ Lem
Rằng mẹ cô đã mất rồi
Cô phải ở với một bà dì

Rằng dì cô rất ghét cô
Thường hay đánh hay đập cô luôn
Còn mụ ta sống trang hoàng
Cùng hai cô con gái nuông chiều

Một mùa đông tuyết trắng rơi
Đoàn binh lính cung đình báo tin
Rằng nhà vua cho mở hội
Truyền cho khắp nhân gian vào xem

Nàng Lọ Lem rất muốn đi
Dì cô nói mau ngồi yên đây
Mày làm chi có áo quần
Mà cũng dám lân la đi cùng

Buồn tủi thân nước mắt rơi
Bà tiên bỗng bất ngờ bước ra
Tặng Lọ Lem ba phép màu
Rồi bà nói mau nhanh lên đường

Nàng Lọ Lem lấy phép ra
Bộ váy mới trông đẹp lung linh
Giầy thủy tinh, cỗ xe tròn
Chở Lọ Lem đi ra hoàng cung

Dạ hội đang rất rất vui
Một nàng công chúa xinh đẹp biết bao
Nhẹ nhàng sao, Lọ Lem cúi chào
Thật là đúng như tiên giáng trần

Hoàng tử trông thấy mỹ nhân
Chàng đã sớm mang lòng mến yêu
Chàng cầm tay lọ lem thắm nồng
Và khiêu vũ suốt đêm với nàng

Nửa đêm sang, báo tiếng chuông
Lọ Lem mới giật mình chạy đi
Bỏ lại sau một chiếc giày
Hoàng tử với tay theo ngậm ngùi

Rồi chàng trai, rất quyết tâm
Tìm cho thấy người đẹp Lọ Lem
Giày pha lê, thử chân mỗi người
Mà vẫn không có ai đi vừa

Một ngày kia, nắng sớm mai
Chàng đi tới ngôi nhà Lọ Lem
Bà dì kêu 2 con gái mình
Thử giày nhưng chân to làm sao

Rồi Lọ Lem bỗng bước ra
Một tay có chiếc giày thứ hai
Xỏ vào chân, cả hai chiếc vừa
Và đôi lứa nên duyên vợ chồng

Chuyện kể xong, bé thích không?
Mình sẽ hát tiếp vào tối mai
Còn giờ đây, mẹ thơm bé nào
Và con cũng ôm mẹ thật nhiều

Hát tới đoạn cuối cùng, cứ tưởng con sẽ tình củm ôm hôn mẹ, ai ngờ con cười hì hì ẩn mẹ ra bảo, con có phải là baby đâu mà mẹ gọi con là bé :D

Thursday, May 22, 2008

Chú Ðỗ con

Một hạt Đỗ con ngủ khì trong cái chum khô ráo và tối om suốt một năm. Một hôm tỉnh dây chú thấy mình nằm giữa những hạt đất li ti xôm xốp. Chợt có tiếng lộp độp bên ngoài.

- Ai đó?

- Cô đây.

Thì ra là cô Mưa Xuân đem nước đến cho Đỗ con được tắm mát, chú lại ngủ khì. Chợt có tiếng sáo vi vu trên mặt đất làm chú tỉnh giấc. Chú khẽ cựa mình hỏi:

- Ai đó?

Tiếng thì thầm dịu dàng trả lời chú:

- Chị đây mà, chị là Gió Xuân đây. Dậy đi em, mùa xuân đẹp lắm.

Đỗ con lại cựa mình. Chú thấy mình lớn phổng lên làm nứt cả chiếc áo ngoài.

Chị Gió Xuân bay đi rồi có những tia nắng ấm áp khẽ lay chú Đỗ con. Đỗ con lại hỏi:

- Ai đó?

Một giọng nói ồm ồm, âm ấm vang lên:

- Bác đây! Bác là Mặt Trời đây, cháu dậy đi thôi, sáng lắm rồi. Các cậu học trò cắp sách tới trường rồi đấy.

Đỗ con rụt rè nói:

- Nhưng mà ở trên ấy lạnh lắm.

Bác Mặt Trời cười khuyên:

- Cháu cứ vùng dậy đi nào. Bác sẽ sưởi ấm cho cháu, cựa mạnh vào.

Đỗ con vươn vai một cái thật mạnh. Chú trồi lên khỏi mặt đất. Ôi ấm làm sao! Mặt đất sáng bừng ánh sáng xuân. Đỗ con xòe hai cánh tay nhỏ xíu hướng về phía mặt trời ấm áp.

Chim con lạc mẹ

Một chị chim sẻ đang mải mê ấp ủ quả trứng bé nhỏ của mình. Một hôm, chị ngắm nghía quả trứng và thấy nó bắt đầu lúc lắc, lúc lắc.

Thấy quả trứng không nằm im, chim mẹ biết chim con sắp ra đời. Chim mẹ vội vã bay đi kiếm mồi cho con. Quả trứng ở trong tổ lúc lắc mãi rồi sau đó bỗng "rắc " một cái, chú chim con ló đầu ra. Chú nhìn quanh bầu trời đầy nắng đẹp rồi gọi:

- Chíp, chíp, mẹ đâu rồi? Mẹ ơi! Mẹ ơi!

Chú ngó nghiêng tìm mẹ mãi mà chẳng thấy đâu. Chú ngẩng đầu lên, trời cao xanh biếc cũng chẳng thấy bóng dáng mẹ đâu. Chú nhìn xuống dưới đất cũng chẳng thấy mẹ đâu. Chỉ thấy cỏ xanh rờn! Chú nghĩ thầm: "Ta phải đi tìm mẹ thôi! " và thế là chú nhảy ra khỏi tổ. Nhưng chú chim quá nhỏ, chưa đủ lông cánh, nên không thể bay được. Chú rơi từ từ xuống bãi cỏ mềm!

Thấy chú chim nhỏ ngơ ngác trên bãi cỏ, bác chó liền hỏi:

- Gâu, gâu! Mẹ cháu đâu? Mẹ cháu đâu?

Chim con sợ hãi lắc đầu.

Chị mèo đi ngang qua thấy thế liền dừng lại nhỏ nhẹ:

- Meo, meo, meo, hãy đi theo! Hãy đi theo! Chúng tôi giúp.

Thế là chó cho chim nhỏ đậu trên lưng và cùng với mèo đi tìm chim mẹ.

Qua một cánh đồng, chúng hỏi bác bò đang say sưa gặm cỏ, bác trả lời rằng:

- Ùm bò, ùm bò, tôi không biết! Thôi để tôi hỏi chị gà mái mơ xem sao?

Gặp gà mái mơ đang dẫn đàn con đi kiếm ăn, mèo liền chỉ vào chim con và hỏi:

- Có phải con của chị không?

Gà mái mơ ngó nghiêng nhìn rồi vội quay lại đếm đàn gà con:

- Một, hai, ba, bốn... Cục, cục, cục... đủ một chục. Ồ! Con tôi đủ cả đây rồi.

Nhìn kỹ chim nhỏ lần nữa, gà mái mơ bỗng reo to:

- A! Đây chính là con của chị chim sẻ mà. Chị sẻ đang bắt cào cào, châu chấu ở đằng kia kìa!

Bên ruộng lúa chín, chị chim sẻ đang cố tha một con cào cào béo ngậy. Nghe tiếng chim con gọi vang:

- Mẹ ơi , mẹ ơi! Con đây mà.

Chim sẻ mẹ vội chạy lại mớm cho con miếng mồi tươi ngon vừa kiếm được. Chim sẻ mẹ vui mừng nói:

- Cảm ơn các bác đã giúp cho mẹ con tôi.

Chó, mèo , gà mái mơ đều mừng cho sẻ con tìm được mẹ.

Câu chuyện trong rừng

Ở một khu rừng nọ có một chú Sóc rất thích đi du lịch. Hàng năm, cứ vào mùa thu, Sóc tạm thời bỏ ngôi nhà của mình để đi thăm những danh lam thắng cảnh mà Sóc yêu thích.

Vốn tính cẩn thận của họ nhà Sóc nên trước khi đi xa, Sóc phải chuẩn bị được một kho quả thông dự trữ để khi về nhà đói có cái ăn ngay. Nhưng vì tính hay quên, và những kỳ thú của chuyến du lịch cuối thu quá hấp dẫn, say mê nên khi trở về, Sóc tìm mãi không thấy ngôi nhà của mình. Ôi thôi, kho quả thông cũng đã biến mất rồi. Sóc vừa lo vừa sợ đói nên đứng khóc hu hu.

Cả khu rừng vắng lặng. Nghe xa xa có tiếng khóc của Sóc, các bạn Gấu, Hươu Sao, Thỏ Trắng, Lợn Rừng tất tả chạy tới. Rồi cả nhà Sẻ, Quạ Đen, Cú Mèo cũng từ bốn phía ùa đến. Sóc thấy xóm giềng đến thăm hỏi, trong lòng thấy yên tâm hơn và kể hết sự tình cho các bạn cùng nghe. Nghe xong, cả bầy thú rừng cùng đồng thanh:

- Chúng tôi sẽ giúp bạn đi tìm kho quả thông.

Trong khi các bạn mải miết tìm kho quả thông, bỗng từ xa có tiếng reo của Cú Mèo:

- Các bạn ơi, kho quả thông đây rồi!

Tiếng reo của Cú Mèo đã vang lên cả góc rừng. Sóc và bầy thú nghe thấy liền chạy nhanh về phía Cú Mèo. Các bạn reo hò mừng vui cùng Sóc. Sóc ngậm ngùi cảm ơn Cú Mèo và các bạn láng giềng đã giúp đỡ mình.

Sau đó, Sóc mời các bạn đến nhà mình cùng nhảy múa và ca hát.

Cái chuông nhỏ

Mẹ mua cho Mèo hoa chiếc chuông nhỏ xinh xinh, sáng loáng, đeo vào cổ mà đi lại thấy kêu leng keng leng keng, thật vui tai.

Chó, Thỏ, Dê nhìn thấy thế đều gạ Mèo hoa cho đeo chuông một tí một tẹo thôi cũng được, nhưng Mèo con sợ các bạn làm bẩn, cứ từ chối hoài, chẳng cho mượn.

Mèo hoa nhảy tâng tâng tới bên con lạch nhỏ, thấy bóng mình và cả cái chuông nhỏ in xuống mặt nước đẹp ơi là đẹp, khoan khoái lắm. Nó thò cái cổ dài ra thêm, dài ra thêm nữa để nhìn cho rõ hơn bóng mình và cái chuông nhỏ thì... "ùm" một cái, nó bị trượt chân ngã nhào xuống nước.

Chó, Thỏ, Dê đều cuống lên, chạy tới cứu Mèo hoa. Dê nhanh hơn, túm được đuôi Mèo hoa, cố lôi lên mà không được. Chó liền chạy tới ôm lấy Dê, rồi Thỏ ôm lấy Chó. Chó, Dê, Thỏ hợp sức mà lôi, cuối cùng đã lôi được Mèo hoa lên bờ, tuy ai cũng mệt phờ...

Mèo hoa thoát chết đuối, nhưng thấy rất ngượng ngùng. Nó cúi đầu xuống, khẽ khàng tháo chiếc chuông ra khỏi cổ, nói lí nhí:

- Các bạn thử đeo cái chuông nhỏ này đi...

Nguồn: Vũ Bội Tuyền - Phụ nữ Việt Nam

Bé Mai và 6 chú mèo con

Bé Mai và Cún Con bỗng nghe thấy tiếng động trong nhà kho. Cả hai cùng lo lắng nhìn nhau hỏi:

- Ai ấy nhỉ?

À, hóa ra là một chú mèo con. Mà sao Mèo Con vào được trong này nhỉ? Trong kho thật nhiều đồ. Tìm được Mèo Con ở trong này thật là kỳ lạ!

Bé Mai vuốt ve Mèo Con:

- Tội nghiệp Mèo Con, sao Mèo Con lại ở đây một mình? Mèo Con đừng buồn nhé, bé Mai và Cún Con sẽ làm bạn của Mèo Con. Chúng tôi sẽ dạy bạn chơi bóng.

Thứ Ba là ngày bé Mai tập hợp với các bạn Lan, Anh và Quỳnh. Mai nói với Cún Con và Mèo Con:

- Mau lên nào, giúp Mai nhé Cún Con và Mèo Con. Mình làm bánh để đãi các bạn.   

Bạn Lan, bạn Anh và bạn Quỳnh đã tới rồi. Tất cả ngồi xung quanh vẽ hình Cún Con để thi xem ai vẽ giống nhất. Nhưng Mèo Con đi đâu mất rồi nhỉ?

Ðinh đong, đinh đong! Bé Mai lắc lắc cái chuông và gọi:

- Các bạn ơi, bánh đã xong rồi, vào đây ăn đi.

Nhưng mà, ô kìa! Mèo Con cùng năm con mèo khác đang chia nhau ăn bánh. Thấy các bạn vào, cả bọn sợ quá nhảy thật nhanh qua cửa sổ.

Bé Mai gọi theo:

- Các bạn mèo ơi, đừng chạy nữa. Tôi không giận các bạn đâu. Chắc các bạn đang đói, có phải không? Tôi có sữa tươi đây, mời các bạn uống. Chúng ta làm bạn với nhau nhé.

Từ nay về sau, trong kho của nhà bé Mai có thêm sáu chú mèo con. Mỗi ngày bé Mai mang một bình sữa tươi tới cho các chú mèo. Chẳng lâu đâu, các chú mèo sẽ thật lớn, đuổi hết lũ chuột trong kho đấy!

Báo gấm suýt ngã

Có một con báo gấm con không ngoan, chẳng chịu đi học, suốt ngày rong chơi, leo trèo cây cối.

Một hôm báo gấm leo lên cây, bò ra đầu mút của một cành cộc. Gió bắt đầu thổi mạnh. Cành cộc lắc la lắc lư lay động. Báo gấm không làm sao quay đầu bò vào được. Nó sợ quá, đầu váng, mắt hoa, miệng khóc tu tu:

- Ối trời ơi, mẹ ơi, có ai đấy không, cứu tôi với! Cứu tôi với!

May quá, gia đình nhà khỉ mặt đỏ ở gần đó, nghe tiếng kêu, cả nhà vội chạy ra cứu báo gấm. Khỉ bố, khỉ mẹ và cả hai khỉ con leo cả lên cành cộc đó, nhún mạnh cho cành cây oằn xuống gần mặt đất, báo gấm liền nhảy xuống, vui mừng nói:

- Cháu xin cảm ơn gia đình bác khỉ thật nhiều! Không có gia đình bác giúp đỡ, chắc cháu bị ngã từ cành cao xuống, sẽ chết mất, gia đình bác đã cứu sống cháu!

Hôm sau, báo gấm con xách một nải chuối tiêu đến làm quà tạ ơn gia đình khỉ mặt đỏ. Từ đó về sau, báo và khỉ trở thành bạn thân.

Bài học đâu tiên của Gấu

Ngày Chủ Nhật Gấu con xin phép mẹ ra đường chơi cùng các bạn. Gấu mẹ dặn:

- Con chơi ngoan nhé. Nếu làm sai điều gì, con phải xin lỗi. Được ai giúp đỡ thì con phải cảm ơn.

Gấu con tung tăng chạy nhảy và mải lắng nghe chim Sơn Ca hót nên va phải bạn Sóc khiến giỏ nấm văng tung tóe ra đất. Gấu con vội vàng khoanh tay và lễ phép nói:

- Cảm ơn bạn Sóc!

Nói xong Gấu con cúi xuống nhặt nấm bỏ vào giỏ giúp Sóc. Sóc ngạc nhiên nói:

- Sao Gấu con lại cảm ơn, phải nói xin lỗi chứ!

Mải nhìn Khỉ mẹ ngồi chải lông cho Khỉ con nên Gấu con bị trượt chân, rơi xuống hố sâu. Gấu con sợ quá kêu thất thanh:

- Cứu tôi với! Ai cứu tôi !!!

Bác Voi ở đâu đi tới liền đưa vòi xuống hố và nhấc bổng Gấu con lên mặt đất. Gấu con luôn miệng:

- Cháu xin lỗi bác Voi, Cháu xin lỗi bác Voi!

Bác Voi cũng rất ngạc nhiên liền nói:

- Sao Gấu con lại xin lỗi, phải nói cảm ơn chứ!

Về nhà, Gấu con kể lại chuyện cho mẹ nghe. Gấu mẹ ôn tồn giảng giải:

- Con nói như vậy là sai rồi. Khi làm đổ nấm của bạn Sóc, con phải xin lỗi. Còn khi bác Voi cứu con ra khỏi hố sâu, con phải cảm ơn

- Con nhớ rồi ạ! - Gấu con vui vẻ nói.

Nguồn: Lê Bạch Tuyết

Ba người bạn

Khỉ, Voi và Tê Tê là những người bạn tốt. Tuy vậy, chúng luôn luôn tranh luận với nhau xem ai là người tốt nhất, thông minh nhất.

Cả ba tìm đến bác Quạ thông minh:

- Bác Quạ ơi! Bác hãy nói xem trong chúng tôi ai là người thông minh nhất?

Bác Quạ cười phá lên:

- Ha! Ha! Vấn đề thật đơn giản các cháu ạ. Hãy mang cây ăn quả này về nhà trồng. Khi mùa xuân đến nó sẽ ra hoa kết trái, bác sẽ dành câu trả lời cho các cháu.

Ba người bạn liền mang cây về trồng xuống luống đất cạnh bờ sông.

- Hãy để tôi trồng, tôi sẽ chỉ cho các bạn cách làm. - Khỉ con nói và cố gắng hết sức để đào một cái hố.

Nhưng cái hố quá nhỏ, không thể trồng cây được.

- Thôi, để đấy tớ đào cho. - Tê Tê nói với Khỉ.

Rồi Tê Tê dùng cái móng vuốt nhỏ, sắc của mình để đào một cái hố khác.

Nó làm thật dễ dàng.

Sau khi trồng cây xong, chúng thấy cần phải có nước để tưới. Nhưng làm thế nào nhỉ?

- Tôi sẽ có cách. - Khỉ con nhanh nhảu nói.

Khỉ chạy ra bờ sông để tìm nước. Nó vốc nước vào hai bàn tay. Nhưng khi trở về thì chả còn một giọt nào trên tay cả.

Voi chậm chạp tiến ra bờ sông. Nó khoan khoái thả vòi xuống dòng nước mát. Trong nháy mắt, Voi đã hút đầy vòi nước đem về.

Voi vừa phun nước lên trên cây vừa nói với Khỉ và Tê Tê:

- Các bạn đừng nghĩ tôi là người tốt nhất, thông minh nhất.

Rồi Voi và Tê Tê thích thú nhảy múa vui vẻ, không để ý đến Khỉ con bé nhỏ tội nghiệp đang nghĩ: "Cõ lẽ mình là người đần độn nhất."

Thời gian trôi đi, bây giờ cây ăn quả đã vươn cao. Trên cành chi chít những chùm quả mọng nước và đỏ chót.

Voi và Tê Tê rất thẻm ăn quả chín trên cây nhưng cả hai đều quá thấp nên không với được quả nào.

Bằng một vài bước nhảy, Khỉ con đã ngồi tót trên cây. Nó hái tất cả những chùm quả chín xuống cho hai người bạn.

Voi và Tê Tê nói với Khỉ con vẻ ân hận:

- Cám ơn sự giúp đỡ của bạn.

Bất thình lình chúng nghe bác Quạ nói:

- Ồ, các cháu. Bây giờ chắc các cháu đã biết câu trả lời rồi chứ?

Khỉ, Voi và Tê Tê cùng cười vang và nói:

- Vâng, tất cả chúng cháu đều là những người bạn tốt và thông minh phải không bác Quạ?

Ba Ba tìm nhà

Trời mùa thu mát rượi, nắng sớm lung linh chiếu trên mặt đất. Một chú Ba Ba vừa mới đạp vỡ vỏ trứng chui ra được có mấy ngày, đang ngơ ngác đi tìm nhà của mình. Chú nhìn thấy một vật tròn tròn dính trên thân cây to bị đổ nằm ngang, chú liền bò đến hỏi:

- Đây có phải là nhà của cháu không ạ?

Nghe tiếng động, một đàn ong bay vù ra. Ba Ba sợ quá nghĩ bụng: "Có lẽ nhà của mình ở dưới lòng đất?"

Chú bò đi, tìm thấy một cái hang ở góc tường. Ba Ba đang định rúc vào hang, thì mấy chú chuột con chui ra, chít chít chào Ba Ba rồi nói ngọt ngào:

- Đây là nhà của chúng tớ.

Ba Ba lại nghĩ: "Hay là nhà của mình ở trên núi nhỉ?" Chú bò chậm chạp lên một cái hốc núi vừa lúc gấu con trong hốc đi ra. À, hốc núi là nhà của gấu. Ba Ba nghĩ mãi: "Có khi nhà mình ở dưới sông cũng nên?"

Chú bò đến bên bờ con sông nhỏ. Vừa mới xuống nước bơi được quãng ngắn, Ba Ba thấy ngạt đến không thở được. Chú vội lên ngồi nghỉ ở một phiến đá ven bờ. Bỗng, một cô Ốc Sên nhỏ từ trong hẻm đá bò ra. Ba Ba liền hỏi thăm:

- Cô bé Ốc Sên xinh đẹp ơi! Có biết nhà của anh đâu không?

Cô Ốc Sên có đôi má đỏ bồ quân tươi cười, nhìn Ba Ba từ đầu đến chân rồi trả lời:

- Ái chà, sao mà anh ngốc thế! Anh cứ nhìn kỹ em đi, rồi là lại ngắm cái lưng của mình sẽ biết.

Ba Ba ngoảnh cổ nhìn cái mai của mình y như viên ngói lợp trên lưng, mà lại giống màu vỏ ốc sên. Thế là Ba Ba đã tìm được nhà của mình.

Wednesday, May 21, 2008

Chuyện cổ tích loài người

Tác giả: Xuân Quỳnh

Trời sinh ra trước nhất
Chỉ toàn là trẻ con
Trên trái đất trụi trần
Không dáng cây ngọn cỏ
Mặt trời cũng chưa có
Chỉ toàn là bóng đêm
Không khí chỉ màu đen
Chưa có màu sắc khác

Mắt trẻ con sáng lắm
Nhưng chưa thấy gì đâu!
Mặt trời mới nhô cao
Cho trẻ con nhìn rõ
Màu xanh bắt đầu cỏ
Màu xanh bắt đầu cây
Cây cao bằng gang tay
Lá cỏ bằng sợi tóc
Cái hoa bằng cái cúc
Màu đỏ làm ra hoa

Chim bấy giờ sinh ra
Cho trẻ nghe tiếng hót
Tiếng hót trong bằng nước
Tiếng hót cao bằng mây
Những làn gió thơ ngây
Truyền âm thanh đi khắp
Muốn trẻ con được tắm
Sông bắt đầu làm sông
Sông cần đến mênh mông
Biển có từ thuở đó
Biển thì cho ý nghĩ
Biển sinh cá sinh tôm
Biển sinh những cánh buồm
Cho trẻ con đi khắp
Đám mây cho bóng rợp
Trời nắng mây theo che
Khi trẻ con tập đi
Đường có từ ngày đó
Nhưng còn cần cho trẻ
Tình yêu và lời ru
Cho nên mẹ sinh ra
Để bế bồng chăm sóc

Mẹ mang về tiếng hát
Từ cái bống cái bang
Từ cái hoa rất thơm
Từ cánh cò rất trắng
Từ vị gừng rất đắng
Từ vết lấm chưa khô
Từ đầu nguồn cơn mưa
Từ bãi sông cát vắng...

Biết trẻ con khao khát
Chuyện ngày xưa, ngày sau
Không hiểu là từ đâu
Mà bà về ở đó
Kể cho bao chuyện cổ :
Chuyện con cóc, nàng tiên
Chuyện cô Tấm ở hiền
Thằng Lý Thông ở ác...
Mái tóc bà thì bạc
Con mắt bà thì vui
Bà kể đến suốt đời
Cũng không sao hết chuyện
Muốn cho trẻ hiểu biết
Thế là bố sinh ra
Bố bảo cho biết ngoan
Bố dạy cho biết nghĩ
Rộng lắm là mặt bể
Dài là con đường đi
Núi thì xanh và xa
Hình tròn là trái đất...

Chữ bắt đầu có trước
Rồi có ghế có bàn
Rồi có lớp có trường
Và sinh ra thầy giáo ...
Cái bảng bằng cái chiếu
Cục phấn từ đá ra
Thầy viết chữ thật to:
"Chuyện loài người" trước nhất.

Câu chuyện về cái bóng

Thuở trước, có một con Dê con có tính hay tò mò, thường nghĩ tới những việc khá lạ. Ví như, "tại sao lại gọi mình là Dê con?" Mình sinh ra từ đâu?. Trước khi có Dê con thì hình dáng ra sao nhỉ?". Làm rõ cho được căn nguyên, gốc rễ của những chuyện đó, có khi chính Dê mẹ cũng bối rối, không biết trả lời thế nào nữa!.

Một buổi chiều, Mặt Trời đã sắp khuất sau núi, Dê con đi tìm Dê mẹ về nhà. �ột nhiên, Dê con phát hiện ra một chuyện lạ: có một "cái gì đó" vừa dài, vừa bé luôn theo Dê con không rời. Dê con đi đâu là nó theo Dê con đến đấy. Dê con thử ngoẹo đầu, nó cũng nghẹo đầu. Làm thế nào để "thoát" khỏi nó đây. Dê con thấy mỏi mệt, phiền muộn trong lòng.
Mẹ Dê chạy lại bên Dê con bảo:
- Mặt trời sắp lặn rồi, chúng ta về thôi!
Dê con bực tức đáp:
- Không, con không về đâu!
Dê mẹ thất kinh, hỏi:
- Con không sợ Sói à?
- Không sợ Sói. Con chỉ sợ cái thứ này!- Dê con chỉ vào cái thứ lạ, trả lời
Dê mẹ nhìn thấy thế bật cười:
- �ó là cái bóng của con!. Thôi, chúng ta mau về nhà, kẻo tối mất!
Nói xong, Dê mẹ dắt Dê con về nhà.

Lúc đó, có một con Sói nấp sau một tảng đá lớn, định vồ Dê con. Nó đã nghe hết chuyện Dê con nói với Dê mẹ. Nó nghĩ: "Thật may, không nhào ra. Nếu không sẽ gặp phải cái bóng. Nhưng "cái bóng" suy cho cùng có hình dáng ra sao nhỉ, ta chưa hề thấy". Sói định bụng để xem xem "cái bóng" ra sao, rồi sẽ ăn thịt Dê con cũng không muộn.

Ngày hôm sau, cũng vào lúc Mặt Trời sắp lặn sau núi. Sói bắt gặp Dê con trên đường đi tìm Dê mẹ:
- �ứng lại, Dê con!- Sói hét
Sói đứng cản ngay giữa đường, thè cái lưỡi dài đỏ hỏn nhòn nhọn. "Không biết nó cần cái gì?"- Dê con sợ hết cả hồn, nghĩ vậy.
- Mi đừng sợ. Sói già ta hôm nay không bắt mi. Chỉ muốn xem cho biết "cái bóng" ở đâu là ta thả cho mi đi.
Dê con nghe vậy, trống ngực đập thình thịch, song cố trấn tĩnh, nói:
- Ngươi muốn xem cái bóng à?. Nó so với ngươi hung bạo, cao to hơn, lại biết ăn thịt ngươi đấy. Khi đó ngươi đừng trách ta!
Nghe Dê con nói, Sói nổi máu "yêng hùng". Nó xì một tiếng:
- Ở CHỐN SƠN LÂM, LÃO SÓI TA ĐÂY CHƯA hề gặp một đối thủ đáng mặt, mi khỏi phí lời. Hãy mau nói cho ta biết "cái bóng" ở đâu?
Dê con nói nhỏ:
- �ó, quay đầu lại đi. "cái bóng" đứng ngay sau ngươi đó.
Sói quay đầu nhìn lại thì quả nhiên "có cái gì đó" đen, dài, ở trên mặt đất. Nó xông lại ngoạm, cắn, chiếc bóng bèn chạy về phía trước mặt nó. Nó chồm lên, cái bóng cũng chồm lên. Sói cứ đuổi cái bóng của chính nó cho tới khi rơi tõm xuống vực núi mà chết.

Còn Dê con? Nó cất tiếng hát và tìm Dê mẹ để cùng về nhà.

(Theo Truyện cổ tích- NXB Văn hoá Thông tin)

Chia phần

Một lần, Hổ, Sói, Cáo cùng đi săn mồi. Chúng bắt được một con gà, một con thỏ và một con dê. Chiều về, cả ba ngồi tính toán cách chia phần. Hổ bảo Sói thử đưa ra cách chia của mình.
- Vâng!- Sói đáp lời- Tôi xin chia thế này: Cáo sẽ ăn con gà, tôi con thỏ, còn ngài Hổ- ngài được con dê!
Nghe Sói chia phần như vậy, Hổ tức lộn ruột. Nó bạt tai Sói mạnh đến nỗi Sói lộn di mấy vòng, một con mắt lòi cả ra ngoài.

Hổ quay sang bảo Cáo:
- Này Cáo, mày thử chia phần xem sao.
- Vâng! tôi xin chia. Gà thì ngài sẽ dùng cho bữa điểm tâm sáng. Thỏ sẽ là bữa trưa của ngài. Còn bữa tối, xin ngài dùng dê kia ạ. Nếu có dư chút ít nào đó, chúng tôi sẽ ăn, còn không thì cũng chẳng có vấn đề gì đâu, thưa ngài!...
Hổ rất bằng lòng về cách chia phần của Cáo. Nó vui vẻ hỏi:
- Này Cáo! Mày học ở đâu cách chia công bằng thế?
Cáo nhanh nhẩu trả lời
- Dạ, thưa ông Hổ. Tôi học được cách chia này từ con mắt của Sói đấy ạ.

Thế mới biết, bản chất của bọn côn đồ là độc ác và không đứa nào còn có đạo đức.

PHƯƠNG MAI (KỂ)

Cái ô của tiểu thư chuột

Có cô tiểu thư chuột, con nhà giàu, bố mẹ làm riêng cho cô một ngôi nhà rất xinh. Hàng ngày, đi học về cô rất chăm chỉ quét tước nhà cửa sạch sẽ và tưới hoa.

Một hôm, tiểu thư chuột được tin em gái bị cửa kẹp nát một khúc đuôi. Cô thương quá, khóc sụt sịt mãi và nghĩ thầm: "Ồ, EM GÁI TA THẬT CHẲNG MAY CHÚT NÀO, BỊ CỬA kẹp nát đuôi thì đau quá; sau này bị cọc đuôi, lại mất xinh rồi còn gì. Ta phải đi thăm em ngay thôi!"

Tiểu thư chuột mở va li bỏ vào đó nào là khoai lang khô, nào là bánh mì, nhân lạc, khăn tay và một số sách báo mà em gái thích đọc nhất. Sau đó, tiểu thư mặc thêm chiếc áo bông, quàng khăn, đóng các cửa sổ trong nhà, mở cửa lớn ra đi. Nhưng tiểu thư chuột thấy trời sa mưa, quay về lấy ô che. Cô tìm khắp các nơi trong nhà, các tủ, cả gậm giừơng nữa, cũng chẳng thấy ô đâu. Cô nghĩ bụng"không có ô, đi dưới trời mưa sẽ bị cảm". Bỗng tiểu thư nghĩ tới đầm sen trước nhà. Cô xuống hái một tàu lá sen có cuống dài, bẻ quặp các vành lá xuống, làm thành chiếc ô che mưa thật thuận tiện mà xinh đẹp.

Khi tới nhà em gái, em gái rất cảm động, cảm ơn chị đã tới thăm. Chuột em còn khen chị rất nhanh trí, nghĩ ra sáng kiến rất hay!

Cá chép con thắc mắc

Cá chép con muốn rủ cua đi chơi nhưng tìm mãi chẳng thấy cua đâu. Chép con liền đi HỎI ẾCH XANH. ẾCH XANH BẢO: "CUA ĐI ẨN NÁU ĐỂ lột xác rồi!"

Chép con nghĩ bụng: "Quái lạ, tại sao cua lại phải lột xác nhỉ ?". Chép con ĐI HỎI ỐC VẶN, ỐC VẶN CŨNG CHẲNG BIẾT GÌ HƠN. CHÉP LẠI HỎI: "ỐC VẶN CÓ PHẢI LỘT XÁC KHÔNG ?". ỐC vặn phì cười trả lời: "Không, vỏ của tôi lớn dần theo cơ thể nên tôi không phải lột xác đâu".Chép con liền đi hỏi trai con: "Cậu có biết vì sao cua phải lột xác không? Và cậu có phải lột xác không?" Trai lắc đầu: "Vì sao cua phải lột xác thì tớ chịu. Còn tớ, vỏ của tớ tăng từng vòng theo cơ thể lớn phổng lên nên không phải lột xác."

Về nhà Chép con hỏi mẹ, mẹ cũng không biết vì sao. Chép con lại thắc mắc: "Thế họ nhà cá chép chúng ta có phải lột xác không ạ?".Cá chép mẹ nở nụ cười tươi trên đôi môi đỏ tươi trả lời: "Ôi, con của mẹ thật ngốc ngếch! Chúng ta có vẩy chứ đâu có mai như cua. Mỗi năm vẩy của ta tăng thêm một hàng, cứ đếm số hàng vẩy trên mình là biết tuổi của chúng ta con ạ!"

Mấy hôm sau, Chép con gặp Cua liền hỏi: "Tại sao bạn phải lột xác vậy? Cua trả lời rất tự nhiên: "Họ nhà cua chúng tôi phải lột mai thì mới lớn lên được!". Chép con ngắm nhìn Cua một lát rồi reo lên: "A! Đúng rồi. Nhìn bạn lớn hơn mấy hôm trước rồi đấy!"

Bố Mặt trời, Mẹ Mặt trăng.

Ngày xửa ngày xưa, Mặt trời vẫn còn là một chàng trai trẻ tuổi, còn Mặt trăng là một nàng công chúa xinh đẹp và kiều diễm.

Ngay từ lần gặp mặt đầu tiên, chàng Mặt trời dũng mãnh đã yêu nàng Mặt trăng dịu dàng hiền hậu. Chàng liền ngỏ lời cầu hôn và được nàng chấp nhận. Thế là đám cưới được tổ chức linh đình. Đôi vợ chồng trẻ sống với nhau rất hạnh phúc dưới một bầu trời không gợn chút mây. Mặt trời chiếu sáng ban ngày, còn vợ chàng Mặt trăng lấp lánh ban đêm. Rồi Mặt trăng cho ra đời những vì sao bé bỏng. Than ôi!, nếu không có mây thì những bé sao nhỏ xíu không oó chỗ ngủ. Thế là mây xuất hiện. Chẳng bao lâu sau khi bác mây đến, Mặt trời rực rỡ và toả sáng hơn Mặt trăng. Nàng Mặt trăng trở nên giận dữ vì bị chồng là Mặt trời lấn át. Thế là họ cãi nhau.

Những cuộc tranh cãi của họ trên bầu trời kéo theo cả sấm, sét nổi lên ầm ầm. Rồi đôi vợ chồng chia tay nhau. Những vì sao không biết nên theo bố hay theo mẹ. Sau một hồi lưỡng lự, chúng quyết định theo mẹ của mình. Chỉ có sao Hôm và sao Mai là vẫn còn vấn vương ông bố tội nghiệp. Có phải vì thế mà chúng ta chỉ được gặp sao vào buổi tối, những ngôi sao đang xúm xít vây quanh mẹ Mặt trăng?

Bên nào hơn?

Ở gần ngôi chùa bên đây sông, có một con chó hay lai vãng đến ăn nhờ. Quen lệ, hễ nghe nhà chùa thỉnh chuông là nó chạy đến. Một hôm, đang nằm, nó nghe có tiếng chuông ở ngôi chùa bên kia sông vọng sang. Nó nghĩ: "Cỗ bên ấy chắc ngon", rồi nhảy xuống sông bơi sang. Tới giữa sông, bỗng chuông chùa bên này cũng vang lên. Nó liền quay lại. Chưa tới bờ, nó chợt đắn đo: "Nhỡ cỗ chùa bên kia ngon hơn thì sao?". Và nó đổi hướng bơi. Sắp tới bờ bên kia, nó lại ngần ngừ: "Chưa chắc cỗ bên đã ngon hơn, thôi, quay về chùa cũ". Nó lại bơi lộn lại. Được một quãng, con chó lại ngập ngừng: "Không chừng cỗ bên ấy ngon hơn thật thì sao?".. Con chó cứ bơi đi bơi lại ở giữa sông như thế cho đến lúc kiệt sức và chìm nghỉm cùng với sự phân vân đáng thương và đáng trách của nó.

(Phong Thu kể- báo Phụ nữ Việt Nam)

Bé Masa và con gấu

Ngày xửa, ngày xưa, ở ven một khu rừng có ngôi nhà nhỏ, chỉ có hai ông bà già và một đứa cháu gái, tên là Masa sống ở đó.

Một hôm, mấy cô bé ở trong làng ra rủ Masa vào rừng hái nấm. Masa xin phép ông bà, cùng các bạn tung tăng chạy vào rừng.

Nấm nhiều quá!. Càng vào sâu trong rừng càng nhiều nấm. Masa say mê mà hái, say mê tới nỗi lạc với các bạn gái, chẳng nghe tiếng gọi nhau nữa.

Trời đã tối, Masa nhìn thấy xa xa có một căn nhà nhỏ, bèn mon men tới gõ cửa: "Cộc, cộc, cộc...!" Masa gõ cửa mà chẳng thấy có ai trả lời. �ợi một lúc, Masa thử đẩy cánh cửa thì cửa mở ra. Em rón rén tới ngồi ở chiếc ghế dài, chờ chủ nhà về.
Một lúc sau, em nghe có tiếng nói:
- Chà! Chà! Về tới nhà rồi!
Em mừng quá! Nhưng bỗng sợ run lên khi thấy chủ nhà là một con Gấu to.
Gấu thấy Masa sướng lắm, bảo:
- Cô bé, ta không cho cô bé về đâu!. Hãy ở đây ngày ngày đốt lò, nấu cơm nước, quét dọn nhà cửa cho ta!
Masa khóc ròng, nhưng chẳng có cách nào khác là phải ở lại nhà của Gấu.

Gấu vào rừng suốt ngày chặn chặt cửa ở phía ngoài, không cho Masa ra khỏi nhà
"Làm sao thoát được Gấu?"... Masa nghĩ hoài, cuối cùng cũng nghĩ ra một cách
Một hôm, Masa bảo Gấu:
- Tôi ở đây với Gấu đã lâu. Hôm nay cho tôi về làng gửi quà cho ông bà tôi!
- Không được, vì bé sẽ lạc đường. Hãy đưa quà cho tôi, tự tôi sẽ đưa quà thay cho bé!
Nghe Gấu nói thế. Masa nướng bánh, khâu chiếc túi rất lớn, nói:
- Tôi cho bánh vào túi đây!. Gấu nhớ rằng đi đường không được mở túi ra, không được lấy bánh ra. Tôi sẽ trèo cây nhìn theo Gấu đấy!
- �ược rồi, được rồi! Cho bánh vào túi nhanh lên!- Gấu nói.
- Gấu hãy ra xem xem Trời có mưa không đã!
Khi Gấu đi ra, Masa chui vội vào túi bánh, lấy bánh che kín mình.
Gấu thấy trời không mưa, vội vào vác chiếc túi lên vai, chặn cửa, rồi lên đường

Gấu đi mãi, đi mãi, thấy mệt, nên lẩm bẩm nói:
- Hãy ngồi nghỉ ở gốc cây một lát, lấy bánh ra ăn đã!
Masa, từ trong túi, nói khe khẽ:
- Tôi ở trên ngọn cây nhìn thấy Gấu định ăn bánh!. Không được ăn, không được ăn!. Bánh là để biếu ông bà Masa!
- Ôi! Masa nhìn tinh quá, xa quá- Gấu thở dài, không dám ăn bánh, lại lầm lũi vác túi bánh đi tiếp.
Mấy lần nữa định nghỉ ăn bánh, là mấy lần Masa nhắc nhở, khiến Gấu chỉ còn cách đi nhanh tới nhà ông bà Masa ở ven rừng.
Gấu gõ cửa nhà ông bà Masa và nói:
- Mở cửa mau! Masa gửi bánh biếu ông bà đây này!
Con Chó lớn ngửi tới mùi Gấu, từ trong nhà nhảy phóc ra, lao tới Gấu. Gấu sợ quá, vội vàng ném túi xuống, chạy bán mạng.
Ông bà đã kịp dậy, châm đèn và đem ra soi soi:
- A, một chiếc túi to gớm!
- Ông mở ngay ra xem nào!
Chiếc túi vừa mở ra, Masa vươn dậy ôm chầm lấy ông bà, khóc nức nở, mừng vì đã thoát nạn
- Thôi, đừng khóc nữa cháu!- Bà vỗ về Masa
Ông bày bánh lên bàn. Ông bà và Masa có cuộc liên hoan thật vui!

(Theo nguyên tác truyện dân gian Nga- NXB Văn hoá Thông tin)

Bé hạt tiêu

TRÊN ĐƯỜNG ĐI DU HÍ, CÁO- SÓI- ẾCH ĐỀU CÙNG NHÌN THẤY MỘT VIÊN NGỌC QUÝ GIỮA đường.

Chưa biết chia chác thế nào, Cáo đề xuất:
- Ba ta nên thi nhau về chuyện gì đó, ai thắng cuộc thì được nhận cả viên ngọc.

SÓI, ẾCH GẬT ĐẦU KHEN PHẢI. CÁO NÓI THÊM:
- Bây giờ ba chúng mình thi xem ai "khó" uống rượu, dễ bị say nhất, là người thắng cuộc.

Sói nhanh mồm nói ngay: "Ta đây chỉ cần 1 giọt rượu nhỏ đã say mềm"

Cáo đắc thắng nói to: "Ta chỉ cần ngửi thấy mùi rượu- ngửi thấy thôi- Cáo nhắc lại, là đã ngất nga ngất ngưởng, chân nam đá chân chiêu"

CÒN CON ẾCH THÌ LẠI TỈNH BƠ, CHẲNG THÈM MỞ MIỆNG, ĐÔI MẮT nhắm nghiền, rồi nằm lăn kềnh ra.

CÁO VÀ SÓI NGẠC NHIÊN, LO SỢ NHÌN ẾCH, RỒI CÁO NÓI TO: "TA THUA NÓ RỒI, CẬU THẤY KHÔNG, CON ẾCH TỘI NGHIỆP, không cần một giọt, không cần ngửi rượu, nó chỉ mới nghe đến tiếng rượu, mà đã say lăn quay ra rồi, viên ngọc thuộc về nó rồi"

�ÚNG LÀ ẾCH BÉ BỎNG, NHƯNG LÀ "BÉ HẠT TIÊU"

LƯƠNG THIỆN NHÂN
(Báo Phụ Nữ Việt Nam số 25/2001)

Bán măng

Ngày xưa, có một con Gấu mẹ đào được ít măng định mang tới chợ để bán.
Gấu nhỏ nhìn thấy thế, nói:
- Mẹ ạ, mẹ đào măng vất vả quá rồi. �ể măng đấy con đi bán cho!
- Con đi bán à? Con có biết tính tiền không?
- Có gì mà không biết, mẹ! Có phải mẹ nói mỗi kilôgam bán một ngàn đồng?
Thấy Gấu nhỏ nói vậy, mẹ Gấu yên tâm để Gấu nhỏ đi bán măng.

Tới chợ, Gấu nhỏ đặt giỏ măng tre ra bán mà chờ tới nửa ngày, chẳng có ai hỏi cả. Gấu rao:
- Măng tre đây, vừa mới đào đây, măng tre tươi đây....
Lúc đó mới thấy một chú Cáo chạy đến, hỏi:
- Bao nhiêu tiền một kilôgam?
- Một ngàn
- Đắt quá! Đắt quá!- Cáo vỗ đùi, bỏ đi

Vừa đi mấy bước, Cáo quay lại bảo:
- Nghe tôi nói này, muốn bán được măng tre thì phải nghĩ ra cách gì đó mới được. Như bóc vỏ đi rồi bán mới được.
- Bóc vỏ măng đi ư? Không được. Thế ai mua vỏ măng?- Gấu nhỏ lắc đầu.
- Tôi mua tất. Mỗi kilôgam măng, mua tám trăm đồng, mỗi kilôgam vỏ măng, mua hai trăm đồng. Được chưa?
Gấu nhỏ nghĩ: "Măng tám trăm, vỏ hai trăm. Như thế cộng lại chả là một ngàn đồng sao? Sao lại không được? Chắc là Cáo lừa mình để bóc vỏ măng cho nó khỏi phải làm việc này thôi. Bóc thì bóc!"
Thế là Gấu vội bóc vỏ măng
Gấu nhỏ bóc xong, măng và vỏ đều bán cho Cáo cả. Trên đường về nhà, Gấu con nghĩ mẹ sẽ hài lòng lắm đây.

Ai ngờ, khi nghe xong ngọn ngành, mẹ tức tối nhảy cả lên.

Gấu con nghĩ, nghĩ mãi mà chưa hiểu ra

Bạn nhỏ, bạn có biết là vì sao không?

(Theo Truyện cổ tích, tập 4- NXB Văn hoá thông tin)